Ngập Ngừng
... Các loài hoa đang chuẩn bị khoe sắc để đón chào mùa xuân. Trên đường đi , nhìn thấy những bụi hoa quỳ ... Chợt xót xa thương cho thân phận một loài hoa... Nên đã ngập ngừng.....
... Các loài hoa đang chuẩn bị khoe sắc để đón chào mùa xuân. Trên đường đi , nhìn thấy những bụi hoa quỳ ... Chợt xót xa thương cho thân phận một loài hoa... Nên đã ngập ngừng.....
Sau biến cố Mậu Thân 1968 , anh đến ở trọ nhà một người hàng xóm gần nhà chị . Không biết từ lúc nào hai người đã quen nhau , có lẽ trong lần anh đang đi vội vã thì gặp chị đứng giữa đường với chiếc xe đạp xẹp lốp ... Rồi khi bố chị đột ngột qua đời , anh sang nhà phụ giúp , nhìn chị gầy gò , xanh xao ,yếu đuối trong chiếc áo tang , lòng anh quặn thắt và có lẽ tình yêu đã đến khi chị lả đi rồi đổ ập người xuống trong lúc hạ huyệt ....
Với anh , chị luôn luôn bé nhỏ , mong manh , cần được nâng niu chiều chuộng ... và anh đã làm được điều đó ,chị có thể cảm nhận được tình yêu anh dành cho chị vì khi ở bên anh chị hoàn toàn yên tâm , chị có thể để yên tay mình trong tay anh hoặc ngả đầu vào vai anh im lặng đến hàng giờ ... Nhưng thật kỳ lạ , hai người chưa từng nói với nhau những gì như những người yêu nhau thường nói : lời tỏ tình hoặc những lời hẹn ước . Chỉ có những khi anh đi vắng , trong lòng chị luôn có một nổi bất an . Chị mang điều đó nói với anh , anh gạt đi và cười vui vẻ bảo chị :" Em yên tâm , ngoài em ra , không một cô gái nào có thể làm anh xiêu lòng đâu " Chị cũng cười theo nhưng trong lòng vẫn gợn lên nổi lo lắng không cùng mà chị biết đó không phải là do sợ "có ai đó làm anh xiêu lòng "... Chị không hiểu vì sao? Không lý giải được lòng mình .
Nhưng rồi chị đã biết .. . Trong một lần tình cờ , P. người bạn hàng xóm , con chủ nhà mà anh đang trọ , cho chị biết công việc mà anh cùng P và một nhóm các bạn khác đang làm , khi chị hỏi vì sao 2 người dạo này hay tụ tập bạn bè và hay về khuya ( Tội nghiệp ,có lẽ P tưởng chị ghen , nên P không muốn chị hiểu lầm về tình cảm của anh ) . Tuy chị không hiểu lắm về công việc của anh và các bạn đang làm nhưng chị cảm thấy được mối nguy hiểm luôn rình rập , bao quanh họ : Những người nằm vùng ... Thế là từ đó mỗi khi gặp anh , chi không hề nói với anh là chị đã biết việc anh đang làm , chị không còn bày tỏ những nổi lo lắng của mình như trước kia nữa mà chị luôn vui vẻ , động viên anh nhiều hơn trong mối quan hệ với bạn bè , dặn dò anh ăn uống đầy đủ hơn , chú ý đến sức khỏe của anh hơn ...
Thời gian dần trôi , tình cảm của anh và chị ngày càng gắn bó , nhưng vẫn thật lạ , cả anh và chị , không ai nhắc đến chuyện hợp thức hóa nó bằng một đám cưới . Tuy cả hai đều biết mình không thể sống thiếu người kia ...Cho đến một hôm anh nói anh phải về quê vì bố anh đang đau nặng .Khi đó anh đã hứa , lần đầu tiên , với chị : "Anh sẽ cưới em , chúng mình sẽ sống với nhau thật hạnh phúc , với những đứa con thật xinh , thật ngoan ...khi tất cả đã bình yên , chờ anh em nhé! " Chị rưng rưng nước mắt , gật đầu thật nhẹ , úp mặt vào vai anh ....
Cũng ngay đêm đó bên nhà hàng xóm , nơi anh vẫn trọ , cảnh sát đến khám nhà , tra hỏi ... Và chị đã quỵ ngã xuống ngay bên thềm nhà mình khi nhìn thấy P hai tay bị còng , còn mẹ của P thì quỳ sụp xuống chân người cảnh sát để xin cho con được khoan hồng , bên cạnh là những thùng đựng đầy truyền đơn cùng một số vũ khí ....
Chị vĩnh viễn ra đi , do bệnh tim mà chị đã phát hiện ra mình mắc phải trong lần quỵ ngã bên huyệt của bố . Cũng do phát hiện này mà dù biết mình không thể sống thiếu anh , chị vẫn không một lần dám nhắc đến đám cưới ...Và có lẽ nhờ vào tình yêu của anh , mà chị vượt qua được những cơn đau thắt nghẹn ...Nhưng trong lúc này tim chị đã không còn chịu nổi do bị dồn ép bởi niềm vui , nổi lo sợ trong cùng một lúc . Chị ra đi , trong lòng không yên vì sợ rằng anh cũng sẽ bị bắt như P, mà không biết được rằng P đã nhận hết tội về mình , nhất quyết không khai một người nào có liên quan , không biết rằng được tổ chức báo tin nên anh không quay trở lại như đã hứa với chị mà lên đường ra Bắc ... Trước khi đi , anh có nhờ tổ chức chuyển cho chị một mảnh giấy nhỏ với vài hàng ghi vội ...
Mãi đến năm 1975 , đất nước thống nhất , anh trở lại tìm chị và khi đó anh mới biết chị đã mất ....P cũng đã mất , thay cho anh ...
Tôi nhìn quanh , nghĩa trang vẫn lặng lẽ như mọi khi , nhưng hôm nay gió hơi nhiều và tôi thấy hình như có một màu tím , màu tím trong nắng chiều... thật lạ . Vì chuyện tình của anh và chị nhuốm một chút gì đó của "màu tím hoa sim " ? Hay ngày ra đi của nhà thơ Nguyễn Hữu Loan lại trùng với ngày giỗ của chị - ngày mồng 3 tháng 2 Âm Lịch - Một sự trùng hợp đến lạ kỳ !!!!
Xin cám ơn Ông - Nguyễn Hữu Loan - và bài thơ của Ông .
Xin cám ơn Anh - cùng với cuộc trò chuyện vào một buổi chiều ở nghĩa trang . MT
Trong sân thơm ngát hoa Quỳnh nở
Hội ngộ tri âm thỏa ngóng chờ
Ngây ngất say Hương hồn bỗng lạc
Đi vào giấc ngủ vẫn còn mơ ...
Trở mình thức giấc vẫn là đêm
Chênh chếch trăng soi bóng ngả thềm
Thoang thoảng hương Quỳnh vương tóc rối
Mơ màng bên gối ...ngỡ môi mềm ...
Tình thư nghìn lá hóa tàn tro .
Thời gian bôi xóa lên thân phận
Dư âm ngày cũ vẫn không mờ ....
....Tôi đã chuẩn bị tinh thần để được làm Mẹ như bao người phụ nữ bình thường khác , nhưng có lẽ là số phận....
Được sự đồng ý của chị NL , MT viết lại những gì chị đã tâm sự cũng như đã nói trước Tòa . Không phải với mục đích nói lên cái sai , cái đúng của ai mà chỉ muốn nói rằng : Tâm tính của một con người có thể thay đổi hoàn toàn khi trong họ niềm tin yêu bị sụp đổ . Trước kia chị NL là một người "ruột để ngoài da " ăn nói bỗ bã thì nay lại có thể có những suy nghĩ như thế ! Nhất là cái suy nghĩ về những đứa con ....Cũng như tình cảm của chị đối với anh Thành ....
Cầu chúc cho anh tìm lại được cái mảnh ghép đúng của đời mình cũng như chị NL đã tìm được ....
MT
Nhận được thiệp báo tin lấy chồng của chị Ngọc Lan , nhóm bạn của chị tôi ai cũng vui mừng .Bởi vì trong 5 người , chị là người có cái tên đẹp nhất nhưng cũng là người có tình duyên lận đận nhất , trong khi những người kia lủ khủ chồng con tay bồng tay bế thì chị Ngọc Lan vẫn cứ đi về lủi thủi một mình . Mà chị đâu có xấu xí gì cho cam , chỉ mỗi tội là hơi béo tròn , nước da ngăm đen và tiếng cười nói hơi ồn ào , thế thôi . Chị thuộc dạng người "ruột bỏ ngoài da" , nhóm bạn quý chị cũng bởi cái tính ấy , tuy có đôi lần cũng khó chịu vì chị thật thà quá , ăn nói bỗ bã quá , bốp chát quá , dễ làm mất cảm tình của người khác . Nên khi nghe nói chị quen với anh Thành , mọi người mừng nhưng cũng hơi lo . Vì anh Thành là 1 người đàn ông lịch lãm , trí thức , ăn nói nhỏ nhẹ , có chiều sâu . Ai gặp anh lần đầu cũng bị cuốn hút ngay , giữa 2 người có cái tương phản rõ rệt ... Còn anh Thành , khi cầm tờ giấy hủy hôn trên tay và nghe được những lời chị Lan nói trước tòa không biết anh nghĩ gì ???
Nhưng nay cầm trong tay cái thiệp mời dự lễ cưới , ai cũng thở phào nhẹ nhõm , mừng cho cô bạn cuối cùng cũng gặp may , lấy được người chồng mà nhiều người mong ước . Hy vọng 2 cái khác nhau lắm lắm đó sẽ bổ sung cho nhau . Người nào cũng tranh thủ xin phép nghỉ cho bằng được để về chung vui với bạn . Trong đám cưới, cô dâu rất vô tư , tươi vui , hạnh phúc bên chú rễ, bạn bè . Ai cũng chúc cho chị luôn được như thế
Sau đó vì công việc , vì cuộc sống riêng nên các chị rất ít khi gặp mặt nhau , mà thời đó chưa có điện thoại phổ biến như bây giờ . Phải cách đến hơn một năm , khi ba của chị Ngọc Lan qua đời , các chị mới có dịp gặp mặt nhau lại .Nghe nói chị Ngọc Lan hồi này có gầy đi chút đỉnh , không còn vẻ tươi vui , hồn nhiên như trước nữa . Có lẽ vì chị đang chịu cái tang lớn trong đời và cho đến lúc này chị vẫn chưa có em bé .....
Bẵng đi ít lâu nữa thì lại có tin chị và anh Thành ra tòa ly hôn . Nhóm bạn của chị tôi sững sốt , vội cử chị tôi về để gặp chị Lan , vì từ xưa chị tôi là người kín tiếng , thường nhận được những lời tâm sự của bạn bè nhiều hơn ....
..... Ngay trong đêm tân hôn , có lẽ anh Thành uống hơi nhiều nên anh đã buột mồm nói cho chị Lan biết : Trước khi gặp chị , anh đã có người yêu , hai người đã vượt quá giới hạn , người yêu của anh rất đẹp, không xấu như chị , không thô thiển như chị nhưng lại không giàu bằng chị , không sung sướng bằng chị .... ( Ngọc Lan là con một của một chủ hiệu buôn , ở 1 thành phô nhỏ nơi tỉnh lẽ thì đó là một cơ ngơi đồ sộ , mẹ chị mất sớm , nên bao nhiểu tình thương cha chị dành cho chị hết . Ông không đi bước nữa vì sợ chị khổ )
Chị khóc thật nhiều và bắt đầu từ đêm đó , trong chị luôn có suy nghĩ : anh Thành lấy chị vì chị giàu chứ không phải vì thương chị thật lòng , trong lòng Thành đã và luôn có hình bóng của người khác chứ không phải là chị ... Từ đó chị đâm ra sợ phải gần gũi chồng , nhưng vì không muốn cha biết chuyện sẽ buồn phiền nên chị phải giả vờ vui vẻ hạnh phúc , nhưng trong lòng chị có nhiều chua xót , đau đớn , thậm chí khinh ghét chồng . Chị đã bí mật uống những viên thuốc ngừa thai .... Và cũng từ đó , chị đối với chồng tuy vẫn tròn bổn phận là người vợ nhưng cách cư xử của chị đã thay đổi . Chị không còn là người phụ nữ hồn nhiên vui tính , vô tư , bỗ bã nữa mà là một "mụ" đàn bà chỏng lỏn , kênh kiệu và nhiều lời . Cách nói bốp chát của chị ngày xưa , một thời khi yêu anh Thành , chị đã khắc phục được thì bây giờ chị lại phát huy tối đa đối với anh . Trong khi đó , không biết Thành có biết những đổi thay của chị không mà anh ta vẫn bình thường , im lặng chịu đựng .
Thời gian cha chị bắt đầu ốm nặng và ông qua đời .... Thành đã chăm sóc cha chị rất chu đáo và đối xử rất tốt với chị , an ủi động viên chị rất nhiều . Chị đã xiêu lòng , nghĩ rằng có lẽ số phận mình như thế . Bây giờ bơ vơ trơ trọi một mình , cũng cần có bàn tay người đàn ông nâng đỡ giúp mình trong mọi việc . Chị cố gắng xóa đi những suy nghĩ của mình từ trước đến nay với Thành , những mong sẽ làm lại từ đầu . Nhưng sự xung đột giữa 2 người đã xảy ra trong một đêm , anh Thành đi nhậu với bạn bè về khuya , hờn dỗi chị đóng cửa phòng không cho anh vào .Có lẽ vì quá say , những gì dồn nén trong anh Thành một lần nữa lại khẳng định những gì chị suy nghĩ bấy lâu nay là đúng , cộng thêm những lời làm buốt lòng chị : Chị là mụ đàn bà không biết đẻ ... Lần này chị không khóc nữa , mà lẳng lặng làm đơn xin ly hôn .... Khi ra tòa , mọi người khuyên giải nhưng chị vẫn nhất định , không thay đổi ý kiến và mọi người đều hiểu có lẽ họ nên chia tay nhau thì hơn ....
Đã bao nhiêu năm rồi , nhưng tôi vẫn còn nhớ nét mặt của chị Ngọc Lan hôm đến nhà tôi chào tạm biệt để ra nước ngoài . Chị nói thật bình thản : nếu em lấy ai thì phải lấy người không bao giờ uống rượu vì không uống rượu thì người ta không thể say . Do đó người ta sẽ nói hết tất cả với mình khi người ta tỉnh , còn nếu không thì người ta sẽ chôn chặt tận đáy lòng , chẳng thà mình không biết....
Quan niệm của chị thật đơn giản , tôi không biết có thật sự đúng không . Chỉ biết chị đã lập gia đình với một người Mỹ và đang sống rất hạnh phúc ...
Còn chúng tôi thì rất nặng lòng , tiếc cho anh , không biết vì vô tình hay cố ý mà anh đánh mất một hạnh phúc anh đã có trong tay và anh có tìm lại được cái hạnh phúc mà anh đã từng bỏ rơi hay không ?????
MT
Chào anh , không hiểu sao em vào bài của anh để comment nhưng không thể nào gửi được , cứ bị báo lỗi . nên em phải viết vào đây để trả lời những gì anh đã viết cho em trong bài "ngày 28/8...." của anh .
Anh ạ , đọc được trả lời của anh , em rất vui vì nhận ra được tấm chân tình của anh đối với bạn bè . Em không biết rằng vì viết tắt tên của mình đã làm cho anh hiểu lầm . Không biết không có tội , phải không anh? :)
Thú thật với anh , sau khi vào cảm nhận bài " Những Cô Gái Ở Ngã Ba Đồng Lộc" em có vào lại , đã được đọc trả lời của anh ( là 1 bài thơ rất hay ) và em cũng đã trả lời . Nhưng sau đó em không vào được nữa, ( em không hiểu vì sao ???)nên em không biết anh có trả lời hay không và nếu có thì trả lời như thế nào , em cũng chưa biết được .
Anh ạ , trong cuộc sống bộn bề hiện nay , cần lắm những lời an ủi , động viên , chia sẻ của bạn bè . Nhờ đó mình có thể vơi bớt những lo toan muộn phiền , bởi những nụ cười khi biết rằng đâu đó có những người bạn đang quan tâm đến những cảm xúc của mình qua bài viết .
Em rất may mắn , khi vào VNblogs do sự giới thiệu của người bạn , đã gặp được các anh Lê Công , Khắc Dũng , Phan Thành Minh , Thánh Ngã ... , em Vũ Nguyên , Minh Hạnh ... và một số các anh chị em khác đồng thành phố với em , cùng 2 người bạn là thành viên cũ của blogs đã quan tâm giúp đỡ và động viên em rất nhiều , giúp em ít bỡ ngỡ và xa lạ với blogs .... Sau đó em lại nhận được thêm những comment rất dễ thương của các người bạn khác . Quý biết bao , vì đó là những nguồn động viên rất lớn , làm em gắn bó với blogs hơn ...
Với anh cũng vậy , anh đến thăm nhà em rồi anh im lặng ra về , em cũng rất trân trọng . Nhưng nếu anh đến và để lại vài lời thì em vui lắm . Vậy hôm nay em trân trọng mời anh làm khách thường xuyên của nhà em ,nhưng nhớ trước khi ra về phải để lại ...dấu chân :) Em cũng sẽ làm như thế khi đến thăm nhà của anh . Bằng lòng anh nhé !
Cho em gửi lời thăm hỏi đến chị bạn của anh . Chị ấy rất xinh và trẻ hơn tuổi . Chúc anh nhiều niềm vui , sức khỏe và hạnh phúc . MT
Mẹ tôi với lời ước , đã trở thành hiện thực
Mẹ tôi buồn như liễu , khi nhìn con ngây thơ
"Sao Cha lâu không về?". "Mai mốt Cha sẽ về"...
Tôi reo mừng hớn hở : mai mốt Cha về ...vui !
Đâu biết được trên đầu , của tôi cùng với Mẹ
vừa quấn vành khăn tang , cho người đi không về!...
Mẹ tôi là góa phụ , tuổi đời còn rất trẻ , nhưng gánh nặng vai gầy
bởi vì Mẹ là Mẹ - mà cũng vừa là Cha
Ngày bươn chải đường đời , lo cái ăn cái mặc
Đêm về vòng tay ấm , che chở đứa con thơ ....
Một đêm trong cơn sốt , nghe tiếng Mẹ thầm thì :
ước gì Mẹ có thể , đau dùm con nỗi đau ....
Từ khi tôi có thể , cảm nhận được nỗi đau
vấp ngã trên đường đời , tôi vo thành nước mắt
Đêm về ôm gối Mẹ, khóc lóc trút nỗi niềm , thênh thênh lòng thấy nhẹ...
Mẹ tôi với nỗi lòng
góa phụ tuổi còn xanh , chôn chặt ước muốn thầm...
Nay khi tuổi trưởng thành, hiểu được thì quá muộn...
Bây giờ tôi chỉ ước , một điều rất nhỏ nhoi
Mẹ trở lại một ngày ,một ngày thôi cũng được
để con được ôm mẹ , trong vòng tay thầm thì , lời Yêu Mẹ vô cùng...
Nhưng những lời yêu đó
con chỉ được nói với , ảnh Mẹ trên bàn thờ...
Mẹ ơi tại vì sao
chỉ có điều ao ước
được hy sinh của Mẹ
dành cho con của mình
mới là điều hiện thực...
Nhân Lễ Vu Lan 2009 - Kính Tặng Hương Hồn Mẹ - Cùng với tất cả những ai đã mang trên áo đóa hoa hồng màu trắng - MT
Cứ tưởng nghỉ hè sẽ có nhiều thời gian để viết hơn , nhưng không phải vậy mà lại đi nhiều hơn , nghe nhiều hơn , suy ngẫm nhiều hơn...và trong đầu lại đầy ắp những ý tưởng . Không biết có viết ra được hết không vì bây giờ đã đi làm lại rồi mà thời gian đầu năm này công việc rất nhiều ...Hôm nay vào lại blog đọc được comment mới của anh KD và TA , cùng với những comment cũ thấy ấm lòng . Cám ơn các bạn , các anh chị em rất nhiều . Để "dọn bụi " bám nhà , có 1 đoạn văn ngắn dựa theo lời kể của người bạn và ý từ "Tiếng Vọng Vô Thanh" của anh KD , viết để tặng anh KD ( hối lộ để khỏi bị la vì cái tội "chôm "ý ) :)
Bạn của tôi mắc một căn bệnh hiểm nghèo cần phải mổ và trong khi mổ thì anh ấy mê man , sự sống chết chỉ là ranh giới mong manh . Trong cơn mê anh thấy mình đi về những nơi mà anh đã từng sống , đã từng đi qua ... Có một cái gì đó vô hình lôi kéo anh về phía chúng . Anh cố cưỡng lại vì sâu trong tiềm thức anh vẫn còn ý thức là mình đang nằm trên bàn mổ và anh phải tỉnh dậy ... Nhưng hiện tại , những bóng người , những cảnh vật lại hiện nhanh , nhạt nhòa trong tâm tưởng anh , anh cảm thấy khó chịu , bức bối khi nghĩ rằng mình phải cố sức để cưỡng lại sức mạnh vô hình kia .... rồi dần dần anh đuối sức , tự thả trôi mình và một cảm giác nhẹ nhàng xâm chiếm anh ....
Các bác sĩ phụ trách ca mổ cho anh nổ lực làm hết sức mình , tăng dưỡng khí , truyền thêm máu , hô hấp nhân tạo...nhưng hầu như tất cả không ai có thể hy vọng ca mổ thành công vì mạch của anh rất yếu , một đôi khi tưởng như ngừng hẳn ...
...Anh có cảm giác mình đến một nơi nào đó rất xa , bây giờ những cảnh vật quen thuộc hầu như không còn nữa , chúng như lao vun vút qua mặt anh rồi biến mất . Thay vào đó là những đốm sáng chói mắt , anh như không cưỡng được mình cũng tự lao vào đó , vun vút , hun hút ....
Trong khi anh như bị cuốn vào vùng ánh sáng đó , chợt mơ hồ anh nghe một tiếng gọi , tiếng gọi tên anh , sao quen thuộc quá , anh chững lại , ngẫm nghĩ một chút rồi lại tiếp tục lao nhanh . Nhưng tiếng gọi lại vang lên , lần này rõ hơn lần trước , chúng như vang vọng thẳng vào tai anh .Không , đúng hơn là vào trong trái tim anh , bởi tự nhiên anh thấy tim mình như rung động , co bóp nhanh hơn .Tiếng gọi lại vang lên , lần này thì anh dừng lại , lắng nghe kỹ hơn ... và mừng rỡ vì anh đã nhận ra tiếng gọi đó là của ai ...
Anh phải gặp cho được người cất tiếng gọi đó , phải gặp, bằng bất cứ giá nào ... và anh từ từ quay đầu lại....
...Khi anh mở mắt , các bác sĩ đều cho đó là một phép lạ vì họ đang chuẩn bị để rút hết dụng cụ y học hổ trợ trên người anh . Nhưng riêng anh thì anh biết , anh trở lại là nhờ vào tiếng gọi mà chỉ mình anh nghe được ....
Xin cám ơn bạn của tôi . MT
Đã mang thân phận kiếp làm người
Phải đành hòa quyện với cuộc chơi
Cao Xanh cắc cớ bày ra khéo
Cứ một niềm vui lại nỗi buồn!...
Tiệc đời có kẻ say người tỉnh
Say tỉnh như nhau cũng khóc cười
Cũng vui cũng buồn cũng hờn giận
Tan cuộc rồi tất cả là không !...
Trên đầu vần vũ sinh và tử
Sao lại trao nhau những đắng nồng
Lỡ mai ra đi về bên ấy
Có kịp hay không ....hối tiếc lòng ???
Tặng 2 người bạn của tôi, hy vọng 2 bạn đọc được và sẽ vui lại như ngày nào. MT
Những ngày cuối tháng tư năm 1975 . Sau khi chia tay em , anh vội vàng trở về nhà . Bố anh đã nhận được tin vào SG . Cả nhà anh đi ngay hôm đó ,để lại hầu như nguyên vẹn đồ đạc , mỗi người chỉ mang theo tư trang , hành lý của mình trong 1 túi xách nhỏ . Trong hành lý của mình anh mang theo cuộn giấy mà mới hôm nào anh đã vẽ em , bằng tất cả sự yêu thương , trìu mến , bằng trí nhớ của anh chứ không cần phải có em làm mẫu ....
Trong cái hỗn loạn trước sự tan rã của CQ cũ , gia đình anh may mắn có được chỗ trên chiếc trực thăng đang bay vần trên bầu trời chuẩn bị đáp xuống . Cả nhà anh hối hả cùng đoàn người bước nhanh về phía cánh cổng ... Nhưng một tiếng nổ ầm vang , theo phản xạ anh ôm lấy mẹ , lăn xuống đất , đầu óc anh chao đảo , chân anh đau nhói và trước khi ngất đi anh còn kịp nghe mẹ anh hét lên một tiếng thất thanh ....
Khi nhìn thấy xác Bố và em của anh cùng với của rất nhiều người nằm xuống bởi trái lựu đạn của người lính nào đó , do căm phẫn trước sự trốn chạy của những người như Bố anh , đã ném xuống ... và anh nằm bất động vì mảnh đạn găm vào đùi , mẹ anh tưởng như hóa điên . Nhưng không biết nhờ vào sức mạnh nào mà bà vượt được ngay lúc đó để tìm mọi cách liên lạc với những người bạn của bố anh . May mắn có một người, do lúc trước chịu ơn sự giúp đỡ của Bố trong công việc làm ăn của ông ta , đã cho mẹ con anh về nhà tạm ngụ . Ông còn đưa Bố và em anh về chôn cất , trong hoàn cảnh lúc bấy giờ , việc làm đó quá khó khăn nhưng với sự tận tình của ông , bố và em anh cũng được yên chỗ nằm , nhưng quá xót xa .... Cũng nhờ ông , mà chân của anh sau nhiều tháng đã bình phục tuy vẫn còn khập khiểng .... Nhưng mẹ anh thì lại bị suy sụp hoàn toàn . Có khi đang đêm bà vùng dậy đòi đi gặp Bố và em của anh . Can thế nào cũng không được , phải cho Bà dùng thuốc an thần rất nhiều ...Những khi đó anh ước ao mình có thể thay thế được cho mẹ ...
Anh trở lại DL , nhà đã không còn , tìm em thì không ai biết ở đâu , gặp cô bạn thân ngày trước , cô ấy nói : có lẽ vì em mặc cảm nên sau khi nghỉ học em không còn liên lạc với cô ấy , cả khi chuyển nhà em cũng không cho cô ấy biết . Đến nhà cũ của em , người chủ mới cũng không biết vì trước khi đi , mẹ em không nói là sẽ dọn đi đâu . Anh lang thang trên con đường mà ngày trước anh gặp em rất lâu , trong lòng hy vọng một điều không tưởng : sẽ tình cờ gặp lại em cũng đang đi tìm anh ... ... Và cứ như thế , mỗi khi có dịp về DL là anh lại đi tìm em trên con đường cũ , với hy vọng mãnh liệt nhưng rồi cuối cùng lại thất vọng trở về.....
Bệnh tình của mẹ anh ngày càng xấu . Những vốn liếng ngày xưa mẹ anh mang theo cạn dần . Anh lo lắng đi tìm việc làm , nhưng quá khó khi anh chưa có mảnh bằng nào trong tay cùng với cái lý lịch ... Nhưng cái khó nhất là anh đã chịu ơn người bạn của Bố anh quá nhiều cùng với sự giúp đỡ về vật chất , bên cạnh đó là tình cảm của gia đình ông dành cho mẹ con anh trong những ngày khốn khó và đó chính là sự ràng buộc mà sau này anh không thể chối từ ..... Giọng anh trầm hẳn xuống . ...
Ngồi đối diện nhau trong quán café , tôi chưa hết bàng hoàng vì cuộc gặp mặt quá bất ngờ . Một cuộc gặp mặt mà sau bao nhiêu năm tìm kiếm , có phải là do bàn tay sắp đặt của định mệnh một lần nữa ngay trong lúc này ....
(Còn nữa )
Mẹ em quyết định bán căn nhà cũ đang ở , tìm mua một căn nhà nhỏ hơn , ở ngoại vi thành phố để có tiền thuốc men cho Bố ...Trước khi rời thành phố em lại lang thang đến nhà anh , lang thang trên con đường cũ rất lâu vì chưa biết bao giờ mới về lại nơi này . Trong em cứ lần lượt hiện ra dáng anh gầy gầy bên chiếc xe đạp trên đầu dốc , lúc anh bối rối trao cho em chiếc hộp hoa , lúc em rụt rè e thẹn bước lên xe đạp để anh chở lần đầu , lúc em giận dỗi ngó lơ vì anh không cần em làm người mẫu ... nhiều nhiều lắm , kỷ niệm ơi ! NXHT ơi ! nói làm sao được hết những gì mình đã có ...
....Nhưng rồi tất cả cũng nguôi ngoai , những khắc khoải trong em không còn như trước nữa bởi vì một nỗi đau quá lớn đến với gia đình em : Bố em qua đời . Ông qua đời trong sự đau thương, tiếc nuối của cả nhà . Khi khó khăn , ông vẫn đủ sức chịu đựng những cơn đau vật vã , nhưng khi đã tương đối ổn định , dù không như trước , thì ông lại nhắm mắt xuôi tay . Mẹ em như trầm lặng hẳn . Trong đám tang của Bố không ai thấy bà nhỏ 1 giọt nước mắt nào , vẫn điềm tỉnh lo toan mọi việc , mọi thứ cần thiết ...Nhưng đến đêm , khi không còn ai , Bà lại lặng lẽ đến trước bàn thờ của Bố ....
Theo lời dặn dò của Bố cũng như ước nguyện của Mẹ : "Bây giờ Mẹ có thể lo cho con ăn học đến nơi đến chốn , dù nghèo cũng phải học con ạ !" Em lại đi học , với quyết tâm phải học , phải học và phải học .... Và em đã TNTH với thành tích tương đối cao . Khi về báo điểm với Mẹ , Mẹ mừng lắm , bà hy vọng rằng với kết quả đó em sẽ thi đậu vào trường ĐH . Hai mẹ con nhiều đêm không ngủ , thì thầm bàn chuyện sẽ cùng vào SG ngày em đi thi , sẽ chuẩn bị những gì ..... Nhưng không ai ngờ chỉ còn khoảng nửa tháng trước ngày thi , Mẹ em bị đột quỵ và bà đã vĩnh viễn nằm xuống ....
Em thi rớt ĐH nhưng đủ điểm tuyển thẳng vào trường CĐ , em yên phận mong sao có được 1 nghề ổn định khi ra trường . Và có lẽ cũng là số phận , em đã gặp người mà em sẽ gắn bó suốt đời .
Trước ngày về nhà chồng , em lần mở lại những kỷ niệm của ngày xưa . Trong hai chiếc hộp anh đưa , những cánh hoa Ngọc Lan đã mốc khô , vụn vỡ , tờ giấy anh viết làm quen , những lá thư nho nhỏ ...đã mờ ố theo thời gian ....Em lặng lẽ mang tất cả đi đốt . Chỉ còn lại chiếc nhẫn mà mẹ anh làm quà , em đeo vào ngón áp út , đó là 1 kỷ vật , một kỷ niệm mà chồng em không thắc mắc vì dù sao em cũng sắp là người phụ nữ có chồng . Trên tấm thiệp cưới ghi rõ ngày tháng , tính ra đã gần 6 năm kể từ khi anh và em chia tay nhau ......
(Còn nữa)