Chúc Mừng Năm Mới .

By mthuong


Thân Chúc Toàn Thể Anh Chị Em Cùng Bạn Bè Một Năm Mới An Khang Thịnh Vượng Nhiều Niềm Vui Sức Khỏe Hạnh Phúc May Mắn
Vạn Sự Như Ý
Và Cám Ơn Em Mùa Xuân...

Em đã đến dịu dàng mang nắng ấm
Một sớm mai nhè nhẹ rọi qua thềm
Lay rất khẽ tâm hồn tôi chợt thức
Thấy mình cười như hoa cỏ mùa xuân !... MT

More...

Ngập Ngừng

By mthuong


... Các loài hoa đang chuẩn bị khoe sắc để đón chào mùa xuân. Trên đường đi nhìn thấy những bụi hoa quỳ ... Chợt xót xa thương cho thân phận một loài hoa... Nên đã ngập ngừng.....
Trong vườn thương nụ hoa xinh
Ngại ngùng không nở vì Đông chưa tàn
Bên đường thương bụi quỳ  vàng
Đông đi Xuân đến lụi tàn tuổi xuân
Trong lòng cứ mãi bâng khuâng
Mong mùa Xuân đến hay mùa Đông đi ????




More...

Thương Tặng Quỳnh Hương

By mthuong




Quỳnh Hương thương! Sang nhà thăm  đọc được tự truyện của QH MT có rất nhiều cảm xúc và nghĩ đến bài thơ này MT đã làm từ rất lâu để tặng cho chính mình .Hôm nay MT muốn tặng lại cho QH nhưng MT không biết cách đưa vào nhà QH nên MT làm thành entry này . QH xem nhé! Thương nhiều . MT

More...

Không Đề .

By mthuong


More...

Một Chuyện Tình Cũng Nhuốm "Màu Tím Hoa Sim"

By mthuong

 

Sau biến cố Mậu Thân 1968 anh đến  ở trọ  nhà một người hàng xóm gần nhà chị . Không biết từ lúc nào hai người đã quen nhau có lẽ trong lần anh đang đi vội vã thì   gặp chị đứng giữa đường với chiếc xe đạp  xẹp lốp ... Rồi khi bố chị đột ngột qua đời anh sang nhà phụ giúp   nhìn chị gầy gò xanh xao yếu đuối  trong chiếc áo tang lòng anh quặn thắt và có lẽ tình yêu đã đến  khi chị  lả  đi rồi đổ ập người  xuống trong lúc hạ huyệt ....
 
Với anh chị luôn luôn bé nhỏ mong manh cần được nâng niu chiều chuộng ... và anh đã làm được điều đó chị có thể cảm nhận được tình yêu anh dành cho chị vì khi ở bên anh  chị hoàn toàn yên tâm chị có thể để yên tay mình trong tay anh hoặc ngả đầu vào vai anh  im lặng đến hàng giờ ... Nhưng thật kỳ lạ   hai người chưa từng nói với nhau những gì như những người yêu nhau thường nói : lời tỏ tình hoặc những lời hẹn ước . Chỉ có những khi anh đi vắng trong lòng chị luôn có một nổi bất an . Chị mang điều đó nói với anh anh gạt đi  và cười vui vẻ bảo chị :" Em yên tâm ngoài em ra không một cô gái nào có thể làm anh xiêu lòng đâu "  Chị cũng cười theo nhưng trong lòng vẫn gợn lên nổi lo lắng không cùng mà chị biết đó không phải là do sợ "có ai đó làm anh xiêu lòng "... Chị không hiểu vì sao? Không lý giải được lòng mình .
 
Nhưng rồi chị đã biết .. . Trong một lần tình cờ P. người bạn hàng xóm con chủ nhà mà anh đang trọ cho chị biết công việc mà anh cùng P và một nhóm các bạn khác   đang làm khi chị hỏi vì sao 2 người dạo này hay tụ tập bạn bè và hay về khuya ( Tội nghiệp có lẽ P tưởng chị ghen nên P không muốn chị hiểu lầm về tình cảm của anh ) . Tuy chị không hiểu lắm về công việc của  anh và các bạn đang làm nhưng chị cảm thấy được mối nguy hiểm luôn rình rập bao quanh họ : Những người  nằm vùng ... Thế là từ đó mỗi khi gặp anh chi không hề nói với anh là chị đã biết việc anh đang làm chị không còn bày tỏ những nổi lo lắng của mình như trước kia  nữa mà chị luôn vui vẻ động viên anh nhiều hơn trong mối quan hệ với bạn bè dặn dò anh ăn uống đầy đủ hơn chú ý đến sức khỏe của anh hơn ...
 
Thời gian dần trôi tình cảm của anh và chị ngày càng gắn bó nhưng vẫn thật lạ cả anh và chị không ai nhắc đến chuyện hợp thức hóa nó bằng một đám cưới  .  Tuy cả hai đều biết mình không thể sống thiếu người kia ...Cho đến một hôm anh nói anh phải  về quê   vì bố anh đang đau nặng .Khi đó anh đã hứa lần đầu tiên với chị : "Anh sẽ cưới em chúng mình sẽ sống với nhau thật hạnh phúc với những đứa con thật xinh thật ngoan ...khi tất cả đã bình yên chờ anh em nhé! " Chị rưng rưng nước mắt gật đầu thật nhẹ úp mặt vào vai anh ....
Cũng ngay đêm đó bên nhà hàng xóm nơi anh vẫn trọ cảnh sát đến khám nhà tra hỏi ... Và chị đã  quỵ ngã xuống ngay bên thềm nhà mình khi nhìn thấy P hai tay bị còng còn mẹ của P thì  quỳ sụp xuống chân người cảnh sát để xin cho con được khoan hồng bên cạnh  là những thùng đựng đầy truyền đơn cùng một số vũ khí ....
Chị  vĩnh viễn ra đi do bệnh tim   mà chị đã phát hiện ra mình mắc phải  trong lần quỵ ngã bên huyệt của bố . Cũng do phát hiện này mà dù biết mình không thể sống thiếu anh chị vẫn không một lần dám nhắc đến đám cưới ...Và  có lẽ nhờ vào tình yêu của anh mà chị vượt qua được những cơn đau thắt nghẹn ...Nhưng trong lúc này  tim chị  đã không còn chịu nổi  do bị dồn ép bởi niềm vui nổi lo sợ trong cùng một lúc . Chị ra đi trong lòng không yên vì sợ rằng anh cũng sẽ bị bắt như P mà không biết được rằng  P đã nhận hết tội về mình nhất quyết không khai một người nào có liên quan không biết  rằng  được tổ chức  báo tin nên anh không quay trở lại  như đã hứa với chị   lên đường ra Bắc ... Trước